|
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thuần
NXB Trẻ
Giá bìa: 32.000
|
Đã lâu lắm rồi tôi mới đọc một cuốn sách thiếu nhi của người Việt viết. Đã lâu lắm rồi từ cái thời còn đắm chìm trong “Dế mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài hay “Đất rừng phương Nam” của Đoàn Giỏi. Và “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần đã cho tôi tìm lại cái cảm giác tưởng như đã đánh mất từ lâu. Cảm giác say mê và xúc động khi lật giở từng trang sách...
Cuốn sách là những câu chuyện rất đỗi đời thường và rất đỗi hồn nhiên của một cậu bé con 10 tuổi. Cái thế giới của cậu bé ấy cũng nhỏ hẹp như chính số tuổi của cậu. Thế giới ấy có bố, có mẹ, có những người hàng xóm, có cô giáo, có tụi bạn cùng lớp, có cả một khu vườn đầy hoa lúc nào cũng thơm ngát dưới ánh trăng đêm. Và cậu bé con bằng lòng, cậu bé con hòa mình vào thế giới ấy, khám phá thế giới ấy.

Những câu chuyện của cậu bé con 10 tuổi cũng giản dị vô cùng. Chuyện về chú Hùng hàng xóm mỗi sáng lại chui vào tấm mền mà cậu đang nằm ngủ và hỏi “Có ai ở nhà không?”.Chuyện về ông Tư bị mất tay vì cứu một cậu bé trong chiến tranh. Chuyện cô giáo Hà có hai đôi guốc xanh, đỏ. Chuyện cô Hồng mất con. Chuyện hai ông cháu người ăn xin tích tiền mua vườn. Chuyện một “người lạ mặt” bí mật để lại những viên kẹo trên bàn sau giờ tan lớp... Những câu chuyện “thuần trẻ thơ” đôi khi ngốc nghếch, ngô nghê, đôi khi khờ khạo đến tức cười. Nhưng đằng sau mỗi câu chuyện là một bài học giáo dục đầy ý nghĩa, bài học về sự cho đi và nhận lại, bài học về tình cảm gia đình, tình làng nghĩa xóm... Những bài học cứ tự nhiên hiển hiện sau câu chữ, chứ không hề sa vào lối viết khô khan, giáo điều.
Nguyễn Ngọc Thuần viết đẹp, nhẹ nhàng, văn phong đầy chất thơ mà vẫn không mất đi cái hồn nhiên, nhí nhảnh của tuổi thơ. Người đọc có thể ôm bụng cười trước những trò nghịch ngợm của tụi trẻ, nhưng cũng có thể rớt nước mắt trước những câu chuyện cảm động về tình bạn bè, tình làng xóm.
Với tôi, “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” mang rất nhiều hương vị đặc biệt. Đâu đó là mùi hương của hoa lài trong một khu vườn đêm, mùi hương của đám cỏ non ướt đẫm sương mỗi ban mai thức dậy, mùi hương của những cánh hoàng lan trắng muốt thấm đẫm ánh trăng, mùi hương bưởi ngọt ngào trên tóc mẹ... đâu đó gợi về cho tôi những cánh đồng vàng ươm mùa gặt, nón trắng nhấp nhô, mùi đốt rơm rạ cay xè hai mắt, mùi bùn đất nồng nồng. Gợi về cho tôi những đêm trăng ngồi hát đồng dao dưới mái đình cong, nơi cây đa đổ xuống những hình thù kì dị. Gợi về cho tôi những buổi tối nằm trên thảm cỏ xanh non ngọt lịm sương, miên man trong một giấc mơ nào có lẫn tiếng râm ran của dế...
Cái thế giới trẻ thơ trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” đáng yêu quá. Trẻ thơ sống giản đơn đến lạ, yêu thì bảo là yêu, ghét thì bảo là ghét. Chẳng như người lớn, có một câu “yêu” thôi mà cũng phải đắn đo, suy tính, ngượng ngùng. Tình yêu và lòng biết ơn đối với trẻ con có thể giản đơn như cục kẹo, cái bánh, quả cóc, quả xoài, hay một con dế biết gáy thật hay đặt trong bao diêm nhỏ. Chẳng như người lớn, yêu rồi thì phải trả “tình phí” thật cao, và muốn bày tỏ lòng biết ơn thì lại phải một phen “đau đầu” với phong bì này, phong bao nọ. Bởi thế, trước trẻ con, những người lớn như tôi luôn thấy mình phải cúi đầu thật thấp!

Trước khi đọc cuốn sách, tôi vẫn thắc mắc, tại sao lại “vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ”. Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu. Mở cửa sổ để nhìn ra thế giới, còn nhắm mắt lại để tập trung lắng nghe, tập trung hít thở và cảm nhận. Cũng giống như cậu bé Dũng trong câu chuyện đã chia sẻ “bí mật” của mình, rằng: “Bạn hãy tưởng tượng, một buổi sáng mờ sương. Bạn vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, và bạn chợt hiểu khu vườn nói gì. Bạn hiểu bây giờ là mùa gì và bông hoa nào đang nở, tên gì. Ðó chính là một điều bí mật mà tôi muốn chia sẻ với bạn. Bạn hãy thử đi rồi sẽ thấy, khu vườn sẽ lớn lên rất nhiều. Những bông hoa thơm hơn và khi nhắm mắt, bạn vẫn nhìn thấy nó...”.

Trong cuộc sống đang hối hả chảy trôi này, những người lớn chúng ta, phải chăng đôi khi cũng cần nhắm mắt lại, để trái tim mình cảm nhận, để đôi tai mình lắng nghe những nhịp đập khe khẽ ngân lên từ cuộc sống, những nhịp đập mà đôi khi chúng ta vô tình quên mất bởi những thói quen bận rộn, bởi những cái nhìn lướt qua hờ hững. Nhịp đập của tình yêu, tình bạn, của những niềm hạnh phúc nhỏ bé giản đơn luôn hiện hữu, nhưng cũng vì nhỏ bé giản đơn mà thi thoảng vẫn bị khuất lấp đâu đó trong cuộc đời này...
Vô tình đọc lại nó, vẫn cái cảm giác như lần đầu gặp nó vậy…
Vẫn nhẹ nhàng, ngọt ngào, đáng yêu và trong sáng thế… Trong sáng đến nhẹ lòng...
Những bài học của trẻ con dành cho người lớn… Để ta biết quý mình hơn, để ta biết quan tâm hơn, để ta biết chia sẻ hơn, để ta biết yêu thương người hơn, để ta biết… trẻ con hơn…
Vẫn cái cách đặt nhan đề như thoáng chút duyên ngầm… Không thể dứt ra ngay từ trang đầu. Cuốn sách nhỏ xinh là cả một thế giới trẻ thơ bay bổng, trong veo. Các chương truyện như những ô cửa ngày thơ ấu của một chú bé con: Những âm thanh đẹp nhất, Ghét cái răng khểnh, Thương nhớ ngón tay, Tình yêu, Những ngày mưa, Ngày bí mật,… Góc nhìn cuộc sống không khung lại trong ánh nhìn chật hẹp mà dường như mở ra nhiều chiều với những cung bậc cảm xúc thương, ghét, yêu, giận hờn,…; với thế giới người lớn và những lời nhận xét ngộ nghĩnh cùng những suy tư cố lồng đầy chất “ông cụ non” của một đứa trẻ muốn được là người lớn trong mắt mọi người; với những cuộc đối đáp không đầu không cuối , có vẻ lê thê dây cà ra dây muống nhưng cũng chính là những tấm gương phản chiếu lối suy nghĩ giản đơn của trẻ nhỏ. Bước chân vào thế giới ấy rồi, không khỏi luyến tiếc và hụt hẫng khi mặt dừng ở dòng cuối thiên truyện. Phải chăng bởi ”Với trẻ con, con người luôn nương nhẹ ngay trong tiềm thức”
"Không sao cả con trai, khi điều bí mật là niềm vui, thì tại sao ta không tiết lộ cho mọi người cùng biết?"
Một ngày mệt mỏi nào đó, sao bạn không đọc thử nó xem? Biết đâu bạn lại tự cười mà mắng mình rằng: Người lớn quá!
|